Tiểu thư được nuông trở thành cô gái hư hỏng và buông thả sau cú sốc bị cưỡng dâm
Sada Abe sinh năm 1905, là con thứ 7 của ông Shigeyoshi và bà Katsu Abe - một gia đình trung lưu làm nghề sinh sản thảm ở Tokyo. Tuy rằng bà Katsu sinh được 8 người con nhưng chỉ có 4 người là còn sống đến tuổi trưởng thành, và Sada là người nhỏ tuổi nhất.
Cũng vì nuông chiều con gái út, mẹ của Sada đã luôn khuyến khích bà làm sờ soạng những gì mình thích, bao gồm cả việc học hát và chơi đàn shamisen. Ở thời khắc đó, hai bộ môn này được xem là những trò mua vui của các geisha, gái mại dâm chứ không được xếp vào những loại hình nghệ thuật cổ điển. Tuy nhiên geisha lại là một nghề mang lại cho nhiều phụ nữ một cuộc sống nức tiếng và ấm no, chính thành thử, Sada đã luôn mơ mộng được trở nên một geisha chuyên nghiệp. Do được mẹ quá nuông, Sada bắt đầu bỏ học để theo đuổi các lớp học nhạc, bà còn bắt chước cách ăn mặc, trang điểm của các geisha.
Anh trai của Sada, Shintaro, là một kẻ nhăng nhít, lêu bêu. Sau khi đám cưới, ông ta đã cuỗm hết tiền của bố mẹ rồi bỏ trốn. Trong khi đó, Teruko, chị của Sada, vì có đời tư quá phức tạp, yêu đương cực nên bố bà đã rất tức giận, quyết định bán Teruko vào thanh lâu xem như là một hình phạt đối với đứa con gái hư.
Từ cú sốc sau khi bị cưỡng hiếp, Sada có những bước trượt dài, dẫn đến những thảm kịch liên tục trong thế cuộc bà.
Khi những vấn đề của Shintaro và Teruko ngày một phức tạp hơn, ba má của Sada gần như chơi có thời kì để quan tâm đến bà nữa. Sada càng ngày càng trở nên xa rời với gia đình, luôn bỏ học, bỏ nhà đi lang thang mà cũng không ai quan hoài. Cũng trong thời kì này, Sada kết duyên với một nhóm bạn cũng có cảnh ngộ rưa rứa. Sau một hôm đi chơi cùng hội bạn, Sada đã bị một người quen trong gia đình hiếp dâm. Khi đó bà 14 tuổi.
Cú sốc tinh thần khiến cho bà Sada chìm sâu vào tuyệt vọng. Là nạn nhân của vụ tấn công tình dục nhưng Sada lại không được ba má bảo vệ hay quan hoài, lại thẳng băng gánh chịu sự dòm ngó, mai mỉa của tầng lớp. Sada ngày một ngỗ nghịch và buông thả bản thân mình, đến chung cục thì quyết định bỏ học.
Nhìn thấy con gái trở nên bất trị không thể kiểm soát nổi, bao nhiêu tiền trong nhà thì bị con trai lấy sạch, cha mẹ Sada quyết định gửi con đi làm người hầu trong một gia đình no đủ. Sada rất ghét công việc này, sau một thời kì thì bà bỏ trốn cùng với một số tiền và nữ trang trộm cắp của gia chủ.
Sada từng muốn trở nên một geisha có tên tuổi, nhưng rồi chung cục bà chỉ mãi là một geisha cấp thấp phải bán thân xác để kiếm sống.
Cũng vào thời khắc này, ông Shigeyoshi cảm thấy không thể chịu đựng nổi đứa con gái này nữa, ông kiên tâm bán con vào nhà geisha của người bạn tại Yokohama vào năm 1922. Người đàn ông này không ngờ đã cưỡng hiếp Sada trước khi đưa bà về nhà geisha của mình.
cuộc đời chật vật bị coi rẻ ở chốn lầu xanh
Để trở nên một geisha cao cấp không phải chuyện dễ dàng, đòi hỏi một người phải qua nhiều năm rèn luyện ngay từ khi còn nhỏ. Cũng vì “tay ngang” vào nghề, lại không có đủ kỹ năng chuyên môn, Sada dĩ nhiên không được tôn trọng. Sada bước vào thế giới geisha trong một tâm cảnh đớn đau và hận thù. Sada cho thi bằng lái xe máy a1 rằng bản thân cơ thể mình đã quá nhuốc nhơ vậy thì chẳng cần phải quan hoài điều gì nữa. Suốt nhiều năm trời bà chật vật ở cấp bậc thấp nhất của geisha và ưng bán thân phục vụ dục tình cho các khách hàng.
Khoảng năm 1926, Sada mắc bệnh giang mai. Vào thời bấy giờ đây là căn bệnh không thể chữa khỏi nhưng có thể kiểm soát được. quốc gia đề nghị bà phải thẳng băng đến thẩm tra sức khỏe thì mới đấu cấp phép cho làm geisha. Lúc này Sada suy nghĩ, là geisha nhưng bà chẳng khác gì gái buôn phấn bán hoa cả, thậm chí những cô gái bán dâm còn kiếm được nhiều tiền hơn nữa. Năm 21 tuổi, Sada chính thức từ con đường geisha và trở nên gái mại dâm.
Khu thanh lâu ở Tokyo, nơi Sada từng bị bắt.
Sada đến làm việc tại khu Tobita, một khu nhà chứa nức danh ở Osaka. Nhưng rất nhanh chóng, Sada hiểu được rằng gái bán dâm kiếm được nhiều tiền như vậy là bởi những điều họ nhận được không hề dễ chịu chút nào. Với các geisha, dù là cấp thấp nhưng họ vẫn được khách hàng quý trọng phần nào. Còn đối với những người làm nghề mại dâm, họ không được quyền từ chối các bất cứ yêu cầu nào của khách, dù là kinh tởm nhất.
Không ưng ý nổi thực tiễn phũ phàng, Sada đã tỏ ra rất bất mãn. Với những khách hàng có thái độ hay hành vi không tôn trọng, bà sẽ ăn cắp tiền để báo oán. Có lần bị bắt tại trận lấy tiền của khách và bị phạt, bà Sada đã ngán ngẩm, quyết định bỏ trốn khỏi lầu xanh.
Bà ta đã dùng một cái tên giả để xin làm phục vụ bàn tuy nhiên vì vẫn còn giao kèo buộc ràng, bà đã bị chủ thanh lâu truy đuổi tận cùng, bắt bà trở về hoàn tất nốt những gì đã ký kết. Đến năm 1932, sau khi mãn hạn hiệp đồng, bà Sada vẫn tiếp tục hành nghề mại dâm chui. Dù chẳng thích gì mấy nhưng ít nhất bà cũng được tự do chọn lựa khách hàng cho mình.
Những mối tình “chết yểu” và cuộc gặp gỡ định mệnh với tình của đời mình
Sau cái chết của ba má, đến năm 1934, Sada trở về Tokyo rồi chuyển luôn về đây sinh sống và hành nghề. Trong một lần bị cảnh sát truy quét và bắt về đồn do không có giấy phép, Sada được một người tên Kasahara Kinnosuke, bạn của chủ nhà chứa bảo lãnh ra ngoài. Người này tỏ ý thích Sada và nói bà hãy bỏ nghề để trở nên ý trung nhân của ông ta, đổi lại ông ta sẽ thuê nhà và cho tiền bà hàng tháng.
trải qua vài mối tình như Sada chưa từng cảm thấy yêu thật sự, cho đến khi gặp được Ishida.
Mối quan hệ của Sada và Kasahara ban đầu có vẻ khá thuận tiện. Sada là một người có ham muốn tình dục khá lớn. Tuy nhiên lợi thế này thời gian dài lại khiến cho bồ của bà mỏi mệt và có phần khiếp sợ. Mặt khác, Sada luôn có khao khát mãnh liệt được có một tổ ấm cho riêng mình nên hường thông tõ mong muốn Kasahara bỏ vợ để cưới bà ta nhưng ông đã từ khước. Dù vậy Kasahara tuyên bố Sada không được gặp gỡ với bất cứ người đàn ông nào khác, nếu không ông ta sẽ ngừng chu cấp. Quá nản, Sada yêu cầu chia tay và dọn đến Nagoya sinh sống.
Tại đây bà Sada quay trở lại nghề phục vụ bàn và đã quen được Omiya Goro, một giáo sư với tham vọng trở nên một chính trị gia. Quy định nhà hàng không cho phép nhân viên có quan hệ tình cảm với khách hàng, cộng thêm địa vị từng lớp cao quý của Omiya nên mối tình này của bà Sada buộc phải giữ bí hiểm tuyệt đối. Một thời gian sau, Sada cũng bỏ việc và trở về Tokyo, kết thúc cuộc tình dấm dúi với Omiya.
Ishida là một ông chủ nhà hàng bán lươn, vừa có tiền, vừa bảnh bao lại rất biết cách săn đón các cô gái.
Năm 1936, Sada xin vào học việc tại nhà hàng bán lươn Yoshidaya tại quận Nakano, hy vọng có thể tích lũy kinh nghiệm để tự mình có thể mở một cửa hàng riêng và tự làm chủ đời mình. Bà ta không ngờ thế cục mình đã sang một trang mới kể từ khi gặp gỡ Ishida Kichizo, ông chủ cửa hàng 42 tuổi.
Cuộc tình với những thèm muốn kì dị và cái kết thảm khiến nhiều người rùng mình
Tuy là ông chủ của một cửa hàng lớn và có tiếng nhưng hầu như vơ mọi việc quản lý Ishida đều giao trọn cho vợ, còn ông chỉ lo ăn chơi trác táng, tìm nữ giới và hưởng thụ. Khi vừa nhìn thấy Sada, Ishida đã ngay tức thì bị hút hồn và ra sức tán tỉnh bà. Chỉ một thời gian ngắn sau, Sada đã ngã gục trước sự săn đón của Ishida.
Khách sạn Masaki - nơi ghi dấu những kỷ niệm mây mưa của Sada và Ishida cũng chính là nơi bà kết thúc thế cục của nhân tình.
Có cùng ham muốn dục tình cao, Sada và Ishida như tìm thấy được một nửa hoàn hảo của mình. Cả hai sang trọng khoảng 2 tuần quấn quít lấy nhau không rời nửa bước. Sada lâng lâng trong cảm giác hạnh phúc khi thỏa mãn cả về thể xác lẫn tinh thần. Sau này bà ta dấn Ishida là người đàn ông lý tưởng và suýt, là người trước tiên cho bà nếm được hương vị của tình ái là thế nào.
Cũng chính nên chi, khi Ishida phải quay về với vợ, Sada đã rơi vào tình trạng hoảng loạn và tị cơ cực. Sada tìm đến rượu để giải sầu, đi xem kịch để thời kì trôi qua nhanh hơn. Và bà ta đã bị ám ảnh bởi một đoạn trong vở kịch khi một nàng geisha giết chết tình nhân để anh ta mãi mãi thuộc về mình.
Ngày 11/5/1936, trong lúc mưa mây với Ishida, Sada đã diễn nguyên kịch bản đã từng xem cùng với con dao ra như một công cụ tăng thêm phần kích thích. Ishida náo nức nhập vai cùng người tình mà không hề biết tính mạng của mình đang nghìn cân treo sợi tóc. Trò chơi khiêu khích này lập đi lập lại nhiều lần, cho đến hôm sớm 18/5, khi Ishida ngủ say, Sada đã dùng sợi dây lưng vải siết cổ ông ta đến chết.
Cả khu phố náo loạn khi thi hài không vẹn toàn của Ishida được phát hiện.
Sau khi nằm ngủ cạnh thi thể người yêu, Sada dùng con dao cắt đứt bộ phận sinh dục của ông ta. Những hành động bệnh hoạn tiếp theo làm cho nhiều người tin rằng Sada thật sự có vấn đề thất thường trong tâm lý. Bà ta dùng máu viết lên đùi Ishida và ga trải nệm dòng chữ “Sada và Ishida Kichizo bên nhau”, bà ta còn khắc tên mình lên cánh tay bồ sau đó mang theo dương vật của ông ta bỏ trốn khỏi hiện trường.
Xác của Ishida được phát hiện ngay buổi sáng hôm sau dẫn đến một cuộc săn lùng Sada trên toàn quốc. Sada bỗng chốc trở nên lừng danh như cồn vì những hành động điên cuồng của mình. Bà được xem là phiên bản đời thật của hình tượng “người phụ nữ độc địa” - người phụ nữ giết chết người tình của mình trong những câu chuyện dân gian Nhật Bản.
Sada tươi cười khi bị cảnh sát dẫn đi.
Ai cũng phải rùng mình trước mánh lới giết người thương bệnh hoạn của Sada.
Hai ngày sau, khi cảnh sát mở cuộc rà đăng ký tại khách sạn Shinagawa-kan như không lệ không ngờ lại phát hiện một phụ nữ đang tá túc dưới một cái tên giả. Các viên chức cảnh sát còn không tin đó là Sada cho đến khi bà mở túi ra cho thấy “kỷ vật” của bồ đang được bà cất cẩn thận bên trong.
“Tôi yêu anh rất nhiều, tôi muốn anh hơn tất tật mọi thứ. Nhưng chúng tôi không phải vợ chồng. Nếu anh sống, anh sẽ có được những người nữ giới khác. Tôi biết rằng nếu tôi giết anh thì sẽ không có người đàn bà nào khác có thể chạm vào anh nữa”, Sada khai nhận với cảnh sát.
Sada từng viết một cuốn hồi ký về những bi kịch thế cuộc mình.
Khi được hỏi vì sao lại cắt bộ phận sinh dục của ý trung nhân, bà ta trả lời: “Bởi vì tôi không thể mang theo đầu hay thân của anh ấy được. Tôi muốn lấy một phần cơ thể của anh ấy, phần đã mang lại cho tôi những kỷ niệm sống động nhất”.
Ngày 21 tháng 12 năm 1936, Sada bị kết tội giết người cấp độ 2 và tội xâm phạm tử thi người chết với 6 năm tù giam. Tuy bản thân Sada cũng có những vấn đề tâm lý thất thường nhưng những thảm kịch liên tiếp trong cuộc thế bà ta sau này được nhiều người hi vọng lại, cho rằng bà ta cũng chỉ là một nạn nhân của xã hội phong kiến coi rẻ thể xác của phụ nữ.
Có người nói bà đã cạo đầu quy y cửa Phật.
cuộc đời của Sada Abe đã trở nên nguồn cảm hứng cho nhiều bộ phim và cuốn sách cho đến tận ngày nay. Sau khi mãn hạn tù, Sada trở về sống một cuộc thế kín tiếng. Bà Sada cũng từng cho ra mắt một cuốn hồi ký viết về quãng đời đầy tủi nhục của mình. Lần rút cuộc có người biết về tăm dạng của Sada là vào khoảng năm 1971, khi đó bà đã cạo đầu quy y cửa Phật.
(Tổng hợp)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét